Trong thời tiết ẩm ướt thế này

Quán café nhỏ vắng khách hơn bình thường. Lúc Violet bước vào quán, cô chợt thấy một mái đầu nâu đỏ đang ngồi một mình nơi chiếc bàn nhỏ được đặt khiêm tốn trong góc phòng. Cô bước đến gần. Hắn ngước nhìn. Hắn nhận ra cô, khẽ mỉm cười. Nhưng hình như nụ cười của hắn hôm nay không như nụ cười hôm hắn gặp cô lần đầu tiên…

 

…London chiều nay mưa…

Violet bước nhanh hơn. Mưa đã bắt đầu nặng hạt rồi mà cái ô đen trên tay cô thì không có vẻ gì là có thể giữ cho chủ nhân nó khỏi bị ướt khi mà mưa và gió cứ mỗi lúc một mạnh hơn thế này. Túi hàng trên tay cô – kết quả của hơn 2h đồng hồ rảo trong siêu thị – dường như trở nên nặng hơn. Violet cúi đầu tránh những hạt mưa bay loạn xạ vào mặt. Mưa vẫn rơi đều. Mưa bay loạn trong cơn gió chướng, tạt ướt cả chiếc áo khoác trắng dài Violet đang mặc. Cô xốc lại túi hàng hóa lỉnh kỉnh trên tay, xoay xoay chiếc ô, cố tìm một hướng che khác có thể làm cô đỡ khó chịu hơn trong cơn mưa tưởng như không bao giờ dứt.

–  – Ối! –  – Violet kêu khẽ, nhăn nhó nhìn vạt áo khoác trắng đang lấm tấm những vệt đen nhớp nháp. Một tên con trai vừa chạy vượt qua cô và chính hắn đã làm vũng nước đọng bắn lên áo Violet. Cũng chẳng phải chuyện to tát gì nhưng giữa lúc đang khó chịu vì mưa và gió thế này, Violet lại cảm thấy cực kì bực bội.

Hình như trong tiếng mưa rào rào không ngớt, tên con trai lúc nãy cũng có thể nghe được tiếng kêu khó chịu của Violet. Hắn chạy chậm dần rồi ngừng hẳn, đứng đó chờ đến lúc Violet có thể bắt kịp mình…

– À, ừm… xin lỗi… ừm… – hắn vò rối đầu mái đầu nâu đỏ, lúng túng.

– Thiệt tình… – Violet lầm bầm – lần sau anh làm ơn dòm kĩ đường một chút trước khi quyết định làm nước bắn vào người ta.

– Tôi đâu có cố ý… – Hắn liếc nhìn vẻ nhăn nhó trên gương mặt Violet – Mà thôi, đền cô cái này.- hắn nói rồi đưa ra một bông hồng đỏ.

Trong thời tiết ẩm ướt thế này, sắc đỏ của cánh hoa bỗng chốc trở nên rực rỡ lạ thường. Những hạt mưa vô tình bám trên những cánh hoa mịn mềm như nhung càng như làm bông hoa thêm phần rạng rỡ.

Violet hết nhìn cành hoa lại nhìn vào tên con trai đối diện cô. Hắn cười cầu tài. Kể cũng lạ, Violet cảm thấy nỗi giận hờn trong mình dường như đã tan đi trong nụ cười ấy. Cô bất chợt thấy mình cũng đang mỉm cười.

– Ờ… Dù sao thì cũng… ờ, cảm ơn anh.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *